Ngôi nhà lắp đặt cửa lưới chống muỗi có ông bà đáng yêu của mình

Mỗi lần học xong về thăm ông bà mình luôn cảm thấy thật nhẹ nhàng, đầu óc thoáng đãng hơn sau những ngày ngồi giảng đường, cảm giác nhẹ nhàng như ngôi nhà thông thoáng có lắp đặt cửa lưới chống muỗi của ông bà mình ấy 😙

“Ngọc ơi! bà cho một trăm hen”

Thi thoảng mình đi đâu về sẽ đi mua về cho ông bà ly tào phớ, khi thì cốc chè thái, thi thoảng lại mua mấy loại bánh lạ của giới trẻ mà ông bà ít được ăn (haha)... có mấy chục ngàn thôi nhưng mang quà về bà mình rất vui nhé.

Rồi đem vào ông bà lại cứ hỏi bao nhiêu tiền, lấy tiền đâu ra mà mua, rồi còn muốn trả tiền cho mình. Còn mình biết, nếu mà có một bà bán hàng rong nào đấy, bán mấy thứ nhố nhăng như mình mua cho ông bà, mà đi qua cổng, có cho tiền ông bà cũng chẳng mua đâu.

Ông bà mình chắt chiu lắm. Mình được nghe tía kể chuyện ngày xưa hồi tía má làm nhà cũ, bà còn ngồi đầu ngõ đẽo từng viên gạch mà người ta bỏ đi, đẽo cho hết phần xi măng còn lại trên đó để tiết kiệm một phần,,, Cả quãng thời gian mình học mẫu giáo, cấp 1 rồi đến cấp 2, phần lớn thời gian đều ở cùng ông bà, vì bố mẹ đi làm cả ngày, tối mới về. Tóc mình đen chắc do bà gội đầu cho mình bằng bồ kết suốt, da mình đen chắc cũng do mình hay ngồi trong bếp lửa với bà (?) Ông sẽ đưa đón mình đi học, ông bảo vệ mình. Hồi ý mình bướng nên có thằng nó trêu nó đốt tóc mình, mình về méc ông, ông ra tận trường mẫu záo của mình gặp nó. Một ông già với một thằng ranh con, mình không nhớ ông đã làm gì nó và mình cũng chẳng còn nhớ nó là thằng nào nữa rồi. Đến khi mình lớn vẫn vậy, ông bà vẫn luôn bảo vệ mình, thi thoảng tía la khóc, mình đi vào ông là ông sẽ đi ra la tía 😓 nói tía không được la mình...

Đấy là câu chuyện ngày xưa. Còn giờ, ngôi nhà ông bà ở được nhà bác 2, tía má mình và 3 chú, chú 6 chung tay xây lên khang trang hơn chút, nhà ở quê gần ruộng gần ao nên nhiều muỗi và côn trùng nhiều ghê lắm nên tía má mình quyết định lắp đặt cửa lưới chống muỗi luôn cho ông bà ở vừa chống muỗi chống côn trùng mà vừa đúng ý thoáng đãng không gian gió trời không dùng điều hòa của ông mình; lần nào vào thăm cũng vậy, ông thì không nói gì cả, ông cho là sẽ cho luôn không phải hỏi 😂 còn bà lúc cũng hỏi đóng học phí chưa, còn tiền không, có tiền chưa, má cho bao nhiêu, có đủ tiền tiêu không... 

Vừa tuần trước mình vào bóp chân cho bà, bà bảo bà cho một trăm nhen? Mình từ chối bao nhiêu lần thì bà hỏi từng đấy lần. Thế nên hôm nay vào bà không hỏi nữa. Đến lúc mình về đi mua đồ ăn trưa, tiện mua túi nước đậu cho bà nữa, bảo em trai đạp xe đem vô cho ông bà. Đến lúc về, thằng bé cầm theo một cuộn 5 chục ngàn, nó nói “Bà cho chị tiền nè”. Ngày nay khác ngày xưa nhiều lắm, nhưng ông bà thì vẫn vậy, 500 nghìn không phải là 1 tờ 500 hoặc 2 tờ 200, 1 tờ 100,,, mà là 10 tờ 50, mình nghĩ chắc bà cũng đã chắt chiu, để dành rất lâu đợi cho mình.



Ai thăm biếu bà tiền bà đều cất vào cái túi vải nâu cũ, nhỏ bằng bàn tay của bà, bà lưng còng chẳng đi đâu được, không có lương hưu,... cứ ngồi ở nhà thôi, nên mình biết bà không tiêu gì đến tiền, cần gì đều có mấy bác, các anh chị mua cho. Thế mà bà vẫn góp nhặt từng đồng... Còn ông mình làm giáo dục, nên ông có lương hưu, thành thật mà nói, ông cũng y như bà vậy, từng đồng bạc lẻ cũng đều cẩn thận cất, bộ quần áo cũ bị rách nhiều thế nào cũng sẽ tìm cách chắp vá lại chứ không mua bộ mới. Ông bà chỉ có cho con cho cháu là không tiếc thôi.

Nói về ông bà thì không biết đến bao giờ mới hết. Không dám nghĩ đến một ngày ông bà đi xa. Một ngày thật dài, chỉ có 2 ông bà ở nhà, đến tối 2 bác mới làm về, có lẽ rất buồn chán. Cả tuổi già chỉ mong ngày cuối tuần có đứa vào chơi, mong ngày Lễ ngày Tết để con cháu về đông đủ.

Năm nay ông bà đã gần 90 rồi. Gặp ông bà được thêm một lần là bớt đi một lần. Tháng có 4 tuần, mình đi học, cuối tuần mới về quê rồi về ông bà được thôi, chưa kể đến những tuần không về... Những lần ở trên TPHCM đi chơi bên công viên Hoàng Văn Thụ nhìn thấy người già đi bộ, trò chuyện... mình đều mong ông bà cũng có thể như thế. Cũng có thể thấy được những cảnh đẹp này, được ăn những món mà chắc cả đời ông bà chưa bao giờ được ăn.


Thật may mắn vì đến giờ ông bà vẫn khá minh mẫn, khoẻ mạnh. Cầu mong ông bà sống thật lâu nữa, thật vui khoẻ, chờ bọn con đi làm, đợi bọn con báo hiếu. Mỗi lần về thăm ông bà xong, lại phải lên Sài Gòn học, mỗi lần chào bà thì lại ôm bà một cái, lúc ra đến cổng nhìn bà ngồi phía sau cửa lưới chống muỗi vẫy vẫy tay, mình lại bồi hồi mong sớm hết tuần lại được về với ông bà tiếp❤️

Cảm ơn mọi người đã đọc hết những dòng tâm sự dài loằng ngoằng của em nhé !